Chủ nghĩa quân bình là gì? Các loại chủ nghĩa quân bình

Chủ nghĩa quân bình là gì ? Các loại chủ nghĩa quân bình ?

Chủ nghĩa quân bình là một xu thế tư tưởng trong triết học chính trị. Một người theo chủ nghĩa quân bình ủng hộ sự bình đẳng ở một góc nhìn nào đó : Mọi người nên nhận được như nhau, hoặc được đối xử như nhau, hoặc được đối xử bình đẳng ở một góc nhìn nào đó. Để khám phá rõ hơn về chủ nghĩa bình quân, bài viết dưới đây của Luật Dương Gia sẽ phân phối cho bạn đọc nội dung tương quan đến : ” Chủ nghĩa quân bình là gì ? Các loại chủ nghĩa quân bình ”

Luật sư tư vấn pháp luật trực tuyến qua tổng đài: 1900.6568

1. Chủ nghĩa quân bình là gì? 

– Chủ nghĩa quân bình là một quan điểm triết học nhấn mạnh vấn đề sự bình đẳng và đối xử bình đẳng giữa những giới, tôn giáo, vị thế kinh tế tài chính và niềm tin chính trị. Chủ nghĩa quân bình hoàn toàn có thể tập trung chuyên sâu vào bất bình đẳng thu nhập và phân phối, là những sáng tạo độc đáo đã ảnh hưởng tác động đến những nhà tăng trưởng. Một quan điểm thay thế sửa chữa lan rộng ra trên tùy chọn được đề cập sau cuối này : Mọi người nên được đối xử bình đẳng, nên đối xử với nhau như bình đẳng, nên quan hệ như bình đẳng, hoặc được hưởng sự bình đẳng về vị thế xã hội ở một số ít loại. Các học thuyết bình đẳng có khuynh hướng dựa trên sáng tạo độc đáo nền tảng rằng tổng thể con người đều bình đẳng về giá trị cơ bản hoặc vị thế đạo đức. – Cho đến nay, so với truyền thống cuội nguồn triết học Tây Âu và Anh-Mỹ, một nguồn gốc quan trọng của tư tưởng này là ý niệm của Cơ đốc giáo rằng Thiên Chúa yêu thương toàn bộ những linh hồn con người như nhau. Chủ nghĩa quân bình là một học thuyết chủ nghĩa, chính do có một số ít loại bình đẳng khác nhau hoặc những cách mà mọi người hoàn toàn có thể được đối xử như nhau, hoặc hoàn toàn có thể được coi là bình đẳng, hoàn toàn có thể được cho là mong ước. Trong những xã hội dân chủ tân tiến, thuật ngữ “ chuyên chế bình đẳng ” thường được dùng để chỉ một vị trí ủng hộ, vì bất kể nguyên do nào, mức độ bình đẳng về thu nhập và của cải giữa mọi người cao hơn hiện tại.

2. Các loại chủ nghĩa quân bình. 

– Chủ nghĩa bình quân hẹp : + Chủ nghĩa quân bình hẹp, mà trong một thời hạn từ những năm 1980 trở đi, chủ nghĩa bình quân gần như đã được biểu thị hóa, không tập trung chuyên sâu vào quan hệ giữa người với người mà tập trung chuyên sâu vào việc phân phối sản phẩm & hàng hóa. Theo đó, ‘ bình đẳng ’ có nghĩa là phân phối sản phẩm & hàng hóa bình đẳng. Với định nghĩa như vậy, câu hỏi đặt ra là sản phẩm & hàng hóa nào sẽ được phân phối bình đẳng. Và cho rằng 1 số ít độc lạ và bất bình đẳng ). Theo chủ nghĩa quân bình may rủi, “ sự phân phối không đồng đều mà sự bất bình đẳng không hề được chứng tỏ bởi 1 số ít lựa chọn hoặc lỗi hoặc sự sa thải của ( 1 số ít ) tác nhân bị ảnh hưởng tác động có tương quan là không công minh, và do đó, ). Hơn nữa, họ cho rằng điều tốt đẹp cần được phân phối theo cách trung hòa như mong muốn. Dòng lý luận này tạo nên cái mà thời nay được gọi là ‘ chủ nghĩa quân bình như mong muốn. + Dù quyền lợi chính yếu được cho là được phân phối theo phương pháp như vậy, thì có vẻ rõ ràng rằng lý giải về sự bình đẳng này đa phần dựa vào sự phân biệt giữa sự lựa chọn và ( không được lựa chọn ) thực trạng tự nhiên cũng như xã hội. Do đó, chủ nghĩa bình quân như mong muốn vẫn giữ được 1 số ít liên kết với trực giác phổ cập về nguyên do tại sao, ví dụ, phân biệt chủng tộc và phân biệt giới tính là sai. Bởi vì, nói một cách đại khái, bị phân biệt đối xử thường được coi là bị thiệt thòi ( bởi những cơ quan chức năng, những chuẩn mực và thể chế ) chỉ vì một gia tài không được lựa chọn mà người ta không hề ( được mong đợi một cách hài hòa và hợp lý ). + Chủ nghĩa bình quân suôn sẻ cũng Open thích hợp với niềm tin rằng con người là tác nhân có nghĩa vụ và trách nhiệm, và những lựa chọn và nỗ lực của cá thể sẽ tạo ra sự độc lạ trong việc phân phối sản phẩm & hàng hóa, đặc biệt quan trọng là của cải vật chất. Ít nhất là trong diễn ngôn kim chỉ nan, do đó, chủ nghĩa quân bình đã vô hiệu một ý tưởng sáng tạo can đảm và mạnh mẽ khỏi những đối thủ cạnh tranh của nó và tích hợp nó vào một sự phê phán đúng chuẩn những bất bình đẳng từng được bảo vệ trải qua việc đề cập đến nghĩa vụ và trách nhiệm cá thể. Nó có vẻ như chịu nghĩa vụ và trách nhiệm và cá thể sa thải tráng lệ hơn hầu hết những người ủng hộ tự công bố củachế độ công đức ở phe chống độc tài.

+ Tuy nhiên, theo những người theo chủ nghĩa quân bình khác (và, không cần phải nói, cả những người phi và chống quân bình), thực tế là những người theo chủ nghĩa bình quân may mắn đặt quá nhiều căng thẳng vào sự phân biệt giữa lựa chọn và hoàn cảnh dẫn đến một thiếu sót nghiêm trọng trong quan niệm của họ về công bằng xã hội. Vì sự khác biệt này không chỉ mở ra lĩnh vực nghiên cứu thực nghiệm, nó còn có thể dẫn chúng ta đi sâu hơn vào địa hình siêu hình mà các nhà phân tích xã hội cũng như các nhà tư tưởng chính trị và các tác nhân sẵn sàng đi. Hơn nữa, may mắn là chủ nghĩa quân bình có vẻ vô trùng về mặt xã hội học. Nó dường như chủ yếu quan tâm đến câu hỏi về tính mong muốn (ít hơn với tính khả thi, và vẫn ít hơn với khả năng đạt được) và có xu hướng tách biệt bình đẳng phân phối quá gọn gàng với các giá trị liên quan về mặt chính trị khác.

Xem thêm: Phân tích rủi ro trong đầu tư chứng khoán là gì? Giác độ phân tích

+ Hầu hết mọi người tin rằng họ có quyền được chăm nom và trị liệu đặc biệt quan trọng. Và nhiều người, tối thiểu là ở Châu Âu, sẽ ngần ngại lập hóa đơn cho họ về hàng loạt ngân sách của những pháp luật như vậy và xem xét những bất lợi xã hội do khuyết tật gây ra mà không cần phải biện minh thêm chỉ do họ ‘ tự chuốc họa vào thân ’. Giờ đây, những người theo chủ nghĩa quân bình như mong muốn hoàn toàn có thể vấn đáp rằng họ cũng không dễ dãi như vậy, rằng có những giá trị khác bên cạnh sự bình đẳng cần được tính đến. + Thông thường, bình đẳng phải được đánh đổi bằng sự đoàn kết, quyền được chăm nom sức khỏe thể chất, hoặc sinh hoạt phí, v.v … Bình đẳng chỉ là một giá trị quan trọng giữa những giá trị khác. Một số người theo chủ nghĩa quân bình như mong muốn thậm chí còn còn cho rằng giá trị nội tại của sự bình đẳng ý niệm niềm tin rằng một xã hội chỉ gồm những người mù là tốt hơn về tối thiểu một góc nhìn nào đó so với một xã hội mà không phải tổng thể đều bị mù. Đó chỉ là những giá trị khác, trong xã hội thứ hai, ngăn cản những người theo chủ nghĩa quân bình khỏi con mắt của những người có tầm nhìn. – Chủ nghĩa quân bình, Xã hội học về : + Chủ nghĩa quân bình là một lý tưởng tương đối văn minh đang gặp phải những trở ngại nóng bức. Nền kinh tế thị trường tăng cường sản xuất trong khi chúng dẫn đến sự bất bình đẳng lớn quyền lợi từ tổ chức triển khai xã hội. Do đó, có vẻ như như bình đẳng được đánh đổi bằng sản xuất. Sự bình đẳng ngặt nghèo về thu nhập biến sản xuất quốc dân thành một yếu tố to lớn, trong đó thu nhập quốc dân tập thể được tạo ra từ hành vi tập thể. Cá nhân không có động cơ cá thể để góp phần nhiều cho quyền lợi tập thể ; góp vốn đầu tư cá thể vào vốn con người không được khen thưởng ; và những nhà thay đổi không có động cơ để gật đầu rủi ro đáng tiếc lớn. + Để đạt được sự bình đẳng lớn cũng có năng lực yên cầu chính phủ nước nhà can đảm và mạnh mẽ để trấn áp việc phân phối, và cơ quan chính phủ như vậy được trao quyền để làm những việc khác, thường là có hại. Nếu một vương quốc phấn đấu duy nhất để đạt được bình đẳng lớn hơn nhiều so với những vương quốc khác, nó hoàn toàn có thể phải nghỉ mát để autarky trấn áp và khắc nghiệt về di cư. Đối với nhiều thành tích tập thể, mạng lưới hệ thống phân cấp vàsự phân công lao động có vẻ như là thiết yếu. Những điều này thường kéo theo những hình tượng phi tiền tệ không bình đẳng. Cuối cùng, bất bình đẳng về giàu sang thực sự hoàn toàn có thể thôi thúc tân tiến công nghệ tiên tiến, do tại những người tương đối phong phú sẽ mua công nghệ tiên tiến mới trong khi giá của chúng quá cao so với thị trường đại chúng. Vấn đề bất bình đẳng bất bình đẳng giữa những hội đồng là động ; giải pháp lâu dài hơn của nó yên cầu phải tạo điều kiện kèm theo cho những người ở những hội đồng nghèo khó tham gia vào việc làm hiệu suất cao để tăng phúc lợi của họ. – Chủ nghĩa quân bình : Chính trị

+ Các phiên bản cực đoan nhất của chủ nghĩa quân bình cho rằng bình đẳng về cơ hội là chưa đủ, vì ngay cả trong chiêu bài Rawlsian mạnh mẽ hơn, nó vẫn cho phép triển vọng cuộc sống của một người được xác định bởi tài năng và khả năng của họ. Thay vào đó, mục tiêu của chính sách công phải là làm cho mọi người dân đều khá giả về vật chất như mọi người khác, trừ khi mọi người có thể phải chịu trách nhiệm cá nhân về việc có ít những người đánh bạc phần chia sẻ tài nguyên của họ sau đó sẽ được bồi thường).

+ Một số câu hỏi hoàn toàn có thể được hỏi về sự bình đẳng của hiệu quả. Điều cơ bản nhất tương quan đến sự tôn trọng hoặc sự tôn trọng trong đó điều kiện kèm theo của mọi người được bình đẳng – điều nhiều lúc được gọi là đồng tiền của sự bình đẳng. Tiền tệ tự nhiên có vẻ như là của phúc lợi : mỗi người được hưởng bao nhiêu niềm hạnh phúc hoặc sung túc. + Do đó, một số ít nhà tự do đương thời, đáng quan tâm nhất là Ronald Dworkin, đã ủng hộ bình đẳng về nguồn lực như một giải pháp sửa chữa thay thế tốt hơn cho bình đẳng về phúc lợi ( Dworkin 2000 ). Mọi người bình đẳng, theo quan điểm này, khi họ có quyền truy vấn vào những nguồn tài nguyên có giá trị như nhau, sau đó họ hoàn toàn có thể chọn sử dụng theo bất kể cách nào mà sở trường thích nghi của họ ra lệnh. Dworkin đề xuất kiến nghị thiết bị đấu giá như một cách xác lập khi nào những nguồn lực bên ngoài được phân phối đồng đều. Anh ta gặp khó khăn vất vả lớn hơn khi xử lý những nguồn lực bên trong, kĩ năng và năng lực quyết định hành động những gì mọi người hoàn toàn có thể làm với những nguồn lực bên ngoài mà họ được giao. Làm thế nào hoàn toàn có thể đạt được sự bình đẳng ở đây mà không buộc những cá thể có năng lực cao sử dụng năng lực của họ theo những cách mà họ hoàn toàn có thể cực kỳ không thích – cái gọi là ‘ nô lệ của những người năng lực. + Một yếu tố nữa so với sự bình đẳng về nguồn lực là nó có vẻ như không tương thích với những người có nhu yếu đặc biệt quan trọng có nghĩa là họ nhận được ít phúc lợi hơn những người khác từ một nhóm nguồn lực nhất định, phần nhiều không phụ thuộc vào vào sở trường thích nghi của họ về cách sống. Để nhận ra yếu tố này, Amartya Sen đã yêu cầu cách lý giải thứ ba về bình đẳng tác dụng : bình đẳng về năng lượng cơ bản, theo đó mọi người phải được tạo ra một cách bình đẳng nhất hoàn toàn có thể để đạt được một tập hợp những công dụng, ví dụ điển hình như được nuôi dưỡng tốt, chuyển dời về, v.v.

Source: https://blogchiase247.net
Category: Hỏi Đáp

Rate this post